Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018
Ai Yêu Mến Thầy
AI YÊU MẾN THẦY
Con nói rằng con yêu mến Chúa
Người bảo rằng chớ hứa khi vui!
Mai đây gặp cảnh ngậm ngùi
Lại đem toan tính đường lui xa Thầy.
Nếu các con yêu Thầy đến thế!
Hãy yêu người nhỏ bé hèn đơn
Yêu luôn cả lúc giận hờn
Thầy đang ở đó trong cơn khốn cùng!!!
Hãy mời Thầy cùng dùng chung bữa
Chính lúc Thầy ở giữa muôn dân
Trong người yếm thế cô thân
Trong người đói rách cơ bần nơi nơi.
Con đã nói bao điều nhân nghĩa
Thầy đã nghe tứ phía vọng về:
Con xin giữ trọn lời thề
Với Thầy mỗi bước đi về yêu thương!
Kìa ai đó bên đường gục ngã
Kìa ai bị ném đá tội tình!
Hãy luôn nhớ đến phận mình
Đỡ người yếu đuối, nhục hình thứ tha!
Nếu yêu Ta, nhớ là yêu họ
Bởi Ta thường đến đó lỡ đường!
Cha Thầy sẽ rất yêu thương
Ở trong mọi kẻ khiêm nhường khắp nơi.
Ai yêu mến giữ lời Thầy dạy
Và thực thi hết thảy mọi ngày!
Nước trời công đức trên tay
Tiệc vui đón tiếp có Thầy có con.
20/03/2018
Suối Ngàn
Thứ Hai, 19 tháng 3, 2018
Sự Trẻ Trung Của Hội Thánh, Gia Đình và Tu Sĩ Việt Nam
SỰ TRẺ TRUNG CỦA
HỘI THÁNH, GIA DÌNH VÀ TU SĨ VIỆT NAM
Giuse Phan Quang
Trí, O.Carm.
Roma, 25/01/2018
Khi
còn là một tân khấn sinh năm thứ nhất Triết học, tôi có dịp được xem một đoạn phim
ngắn nói về thực tại rất đáng buồn của xã hội mà chúng ta đang sống. Hồi tưởng
lại bộ phim đầy cảm xúc này và chia sẻ
nó với cộng đồng liên Tu Sĩ Rôma trong tập Kỷ Yếu mừng 60 năm thành lập, tôi có
ý tự nhắc nhở chính mình về trách nhiệm và ơn gọi dấn thân cho một xã hội và thế
giới ngày một tươi đẹp hơn theo như lời mời gọi của Hiến Chế Mục Vụ Gaudium et Spes của Công Đồng Vaticano
II: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của
người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng
của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không
gieo âm hưởng trong lòng họ.” Quả thế, môn đệ Chúa không được phép hờ hững trước
vấn nạn của thời cuộc và của anh chị em đồng loại. Để thực thi lời mời gọi này,
xem ra anh chị em Tu sĩ chúng ta khồng cần phải loay hoay kiếm tìm phương thế
đâu xa, vì chính chúng ta đây là khí cụ mà Thiên Chúa muốn dùng để lòng thương
xót của Người lan rộng hơn trong thế giới này.
Bộ phim bắt đầu bằng cảnh một người thanh niên
chạc chừng ba mươi một mình với chiếc xe đạp cà rịch cà tàng rong ruổi giữa phố
thị người xe tấp nập. Phía sau xe, anh còn kéo theo chiếc rơ-móc nhỏ với chiếc vài
chiếc xô nhựa. Anh dần dần tiến gần về phía khu siêu thị mua sắm vui chơi giải
trí với từng dãy nhà hàng xa hoa tráng lệ. Trông anh có vẻ lạc lõng giữa đám
đông giới trẻ thành thị quần là áo lượt, điện thoại trang sức đắt tiền. Thật ra
anh chỉ lướt qua các con phố phồn hoa để len lỏi vào những con hẻm nhỏ và tìm đến
với những cánh cửa thấp bé dẫn vào nhà bếp của một vài nhà hàng khách sạn anh
quen biết. Anh đến cùng với những chiếc xô nhỏ để thu gom thức ăn thừa. Cảnh tượng
này khá quen thuộc đối với tôi vì người hàng xóm cũ của gia đình tôi trước đây
vẫn làm như vậy. Bác ấy thường hay đi xin nước lèo cặn thừa từ các tiệm bún tiệm
phở về nấu cho heo ăn. Sáng kiến này giúp cho việc chăn nuôi gia súc vừa tiết
kiệm vừa rất hiệu quả. Cho nên việc làm của anh thanh niên chẳng có chi đáng cho
tôi phải bận tâm. Nhưng ít phút sau, mọi sự đã hàn toàn thay đổi.
Sau
khi gom thức ăn thừa, anh vội vã rời phố thị để trở về với xóm làng của anh. Nơi
đó có cả một đám trẻ nô nức ùa ra đón chào anh. Chúng phấn khích như đàn con
đón mẹ đi chợ về. Khi anh vừa dừng xe và xách chiếc xô nhựa đặt xuống nền đất
thì bọn trẻ ngay lập tức châu đầu vào và dùng tay bới vốc từng khúc xương gà, từng
cọng mì ý hoặc những mẩu bánh mì xấu xí dị hình. Bọn trẻ bắt đầu ăn. Chúng sung
sướng thưởng thức những thứ mà cách đó không xa, trước đó không lâu chính anh
chị em đồng bào của chúng đã vứt bỏ không tiếc xót. Có thể nói ai cũng đã khóc khi
chứng kiến bọn cảnh bọn trẻ hồn nhiên ngấu nghiến những mẩu ăn thức ăn thừa nhặt
ra từ thùng rác của những kẻ lắm tiền. Khán giả chạnh lòng khi bắt đầu hiểu ra
được động lực giàu tính nhân văn phía sau việc làm của người thanh niên tốt bụng
kia. Phải chăng chúng ta khóc là vì lương tâm của chúng ta đang tố cáo sự dửng
dưng vô cảm mà chúng ta đang có? Riêng tôi, tôi đã bật khóc không phải chỉ vì
có thế, mà hơn nữa là do những gì tôi chứng kiến tại đoạn cuối của bộ phim.
Người
thanh niên kia sau khi đem lại niềm vui và cơ hội sống cho lũ trẻ trong làng,
anh bắt đầu dắt xe trở về nhà. Nơi đó vợ và ba đứa con nhỏ cũng đang ngong
ngóng mong chờ anh. Anh trao cho người vợ một túi ni-lon nhỏ. Ai cũng có thể
đoán được rằng đó là túi thức ăn anh cũng vừa nhặt được từ thùng rác. Người vợ
cẩn thận lựa ra miếng gà có chút thịt cho vào đĩa cho cô con gái lớn độ chừng 5
tuổi. Miếng ít thịt hơn chị dành cho cậu con trai khoảng 3 tuổi, còn lại cô bỏ
vào đĩa cho chồng. Cô đón lấy đứa con bé nhất chưa biết đi và bồng ẵm nó đứng cạnh
chồng. Có lẽ cả nhà đang bị cơn đói cào xé ruột gan nên đứa bé gái lớn chẳng cần
phải chờ đợi gì nữa mà ngay lập tức đưa tay ra rón lấy miếng gà trên đĩa. Lúc
đó người bố kịp thời khẻ nhẹ vào tay cô con gái. Cô bé như hiểu được ý bố nên vội
vàng rút tay, cúi đầu, hai tay chắp lại phía trước ngực. Cô bé đang làm gì vậy?
Tôi tự hỏi… Người cha từ tốn đưa tay lên trán và cả nhà họ cùng làm theo: “Nhân
danh Cha, và Con và Thánh Thần. Amen.” Dĩ nhiên trước đó tôi đã rất xúc động khi
thấy người thanh niên cứu đói cho bọn trẻ cùng cảnh ngộ như anh. Nhưng điều khiến tôi bừng tỉnh và xúc động hơn
cả chính là lúc này. Trong khung cảnh vùng quê héo lánh quanh năm mất mùa,
thiên tai sâu xé phận người nông dân, bóng tối đã không thể khuất phục được những
con người lương thiện. Ngược lại ánh sáng đã bừng lên từ những tấm lòng bác ái,
ánh sáng của đức tin và của lòng biết ơn. Chính ánh sáng này khơi lên niềm hy vọng
cho biết bao lớp trẻ kém may mắn vì chưng trước khi nói đến chuyện thành đạt
hay giàu có trong tương lai thì trước mắt nhu cầu sống sót và tồn tại là cần
thiết nhất. Anh đã cứu chúng và cho chúng cơ hội nghĩ đến ngày mai.
Càng
ấn tượng hơn nữa khi tôi nhận ra rằng ánh sáng này bắt đầu từ khung cảnh gia
đình và xuất phát từ mẫu gương của chính bậc làm cha làm mẹ. Người cha trẻ đã xuất
sắc trở thành thầy dạy đức tin cho gia đình anh không phải bằng lời nói nhưng bằng
hành động. Anh nêu gương cho các con anh về lòng biết ơn khi anh sốt sáng làm Dấu
Thánh Giá cầu nguyện trước bữa ăn. Còn người mẹ trẻ thì đã thắp lên hạnh phúc của
gia đình nghèo này khi chị hóa thân thành biểu tượng sống của một tình yêu đích
thực, tình yêu cho đi. Chị thật phi thường khi nhường hết mọi phần cho chồng
cho con, không hề tính toán so đo thiệt hơn. Chiếc bàn ăn mốc meo ọp ẹp, mấy cái
đĩa nhựa cong vảnh và ngọn đèn dầu leo loét không thể ngăn cản gia đình này đạt
tới hạnh phúc mà biết bao nhiêu người giàu sang hằng mơ ước. Dài chưa tới 7
phút nhưng bộ phim tài liệu Chicken a la
Carte chứa đựng cả một bài học nhân văn vô cùng to lớn cho lương tri của
nhân loại hôm nay. Nó là câu chuyện thực xảy ra tại nước Philippines rất gần với
quên hương Việt Nam của chúng ta. Cho nên đối với tu sĩ Viết Nam chúng ta, thì
mẫu gương sống đức tin và đức ái của gia đình trẻ nhân vật chính trong bộ phim
chính là lời cật vấn cho căn tính và sứ mạng của chúng ta. Không nhất thiết phải
có thật nhiều thì chúng ta mới có thể thực thi đòi hỏi của Tin Mừng nhưng chỉ cần
chúng ta biết cho đi là chúng ta đã sống đúng với ơn gọi “Môn Đệ” của
mình.
Tập
kỷ yếu của Liên Tu Sĩ Roma dần hình thành trong bối cảnh chuyển tiếp từ năm cũ
sang năm mới 2018 với nhiều ngày lễ đặc biệt. Từ ngày Quốc Tế Người Nghèo lần đầu
tiên được cử hành tại Vatican (19/11/2017) đến đại lễ mừng Chúa Giáng Sinh, tất
cả đều như nhắc nhở người tu sĩ về căn tính khó nghèo của mình. Chính hình ảnh
Ngôi Lời hóa thân thành hài nhi Giêsu nằm giữa máng cỏ hang lừa đã trở nên dấu
chứng hùng hồn nhất cho tình yêu đích thực, tình yêu cho đi, tình yêu vô vị lợi.
Đức Giêsu Kitô “vốn giàu có, lại trở nên nghèo khó vì chúng ta, để chúng ta trở
nên giàu có nhờ sự nghèo khó của Người” (2Cr 8,9). Người đã là con của một gia
đình bình dân (x. Mt 13,55), và chính Ngài đã sống nghèo đến độ không dính bén
lệ thuộc vào bất thứ gì (x. Lc 9:58). Cái nghèo của Đức Kitô là cái nghèo của sự
liên đới, của cảm thông và chia sẻ do đó nó là “Tin Mừng,” là tin vui chuyển tải
thông điệp hồng phúc cho người nghèo và người bất hạnh. Cũng vậy, căn tính khó
nghèo, khiết tịnh, và vâng phục của người môn đệ Đức Kitô là nhằm làm chứng cho
tình yêu vô vị lợi, tình yêu đặt lợi ích người khác lên trên đến độ quên cả
chính mình. Anh chị em tu sĩ chúng ta khi “sống nghèo” vì lòng mến chứ không chỉ
nói về cái nghèo thì chúng ta đang cho đi nhiều hơn chúng ta tưởng vì kẻ khó cần
nơi chúng ta sự cảm thông và san sẻ nhiều hơn bất cứ điều gì.
Năm
nay đánh dấu 60 năm thành lập liên Tu sĩ Roma và kỷ niệm 30 năm phong Hiển
Thánh cho 117 vị Tử Đạo tại Việt Nam (19/06/1988). Sự trùng hợp này như một lời
nhắc nhở để tu sĩ chúng ta dần thân trong sứ mạng một cách đúng đắn nhất. “Con
nhà tông không giống lông cũng giống cánh.” Con cháu các thánh TỬ VÌ ĐẠO thì cũng
can trường tiếp nối hào khí của cha ông bằng việc SỐNG VÌ ĐẠO. Tuy sống xa quê
hương, nhưng chúng ta được mời gọi hòa nhịp với đường hướng mục vụ của các vị mục
tử tại Giáo Hội Việt Nam: Đồng Hành với các Gia Đình Trẻ. Chính chúng ta cần ý
thức và trân trọng vai trò “tế bào” xã hội và Giáo Hội của mỗi gia đình: tích cực
nâng đỡ họ bằng cầu nguyện và hy sinh hãm mình; đồng hành với họ bằng giáo huấn
tinh tuyền của Hội Thánh, mời gọi họ năng lãnh nhận bí tích Giao Hòa và Thánh
Thể; lắng nghe trăn trở của họ và chuyển đạt đến những chuyên gia có thể trợ
giúp họ. Nhưng xem ra những việc làm này còn hơi trừu tượng so với lời mời gọi
của Đức Thánh Cha Phanxicô. Trước cử tọa hơn 2500 người tham dự Đại Hội Toàn Quốc
lần thứ V của Giáo Hôi Ý (the 5th National
Ecclesial Congress for the Church in Italy) với chủ đề Một Nhân Loại Mới trong Đức Kitô, Ngài ngỏ lời trực tiếp với giới
trẻ: “Hỡi các bạn trẻ, xin đừng chỉ đứng ngó cuộc sống từ các ban công, mà hãy
dấn thân và hòa nhập vào những cuộc đối thoại rộng lớn trong cả lĩnh vực xã hội
lẫn chính trị.” Không phải chỉ có các bạn trẻ người Ý mà mỗi tu sĩ Việt Nam
chúng ta, nhất là ai đang nghiên cứu và học tập tại Giáo Đô Rôma cũng cần hưởng
ứng lời kêu gọi của vị cha chung. Đã đến lúc chúng ta cần ý thức hơn về sứ mạng
dấn thân tích cực trong cuộc đối thoại giữa đức tin và lý trí nhằm giúp con người
thời đại nhận thấy Giáo Hôi không phải là một bảo tàng viện cũ kỹ nhưng đích thực
là nguồn suối sống động, nhờ đó mọi Kitô Hữu có thể chiếu tỏa sự sống ra xung
quanh (x. ĐTC Phanxicô, Phát Biểu khai mạc Thượng Hội Đồng Thế Giới về Gia
Đình, tháng 10, 2015).
Sau cùng, dòng suy tư về căn tính và sứ mạng của Tu sĩ Việt
nam tại Rôma nhắc nhớ chúng ta về cuộc đời và gương sáng của một nữ tu rất trẻ,
Thánh Nữ Théresè Hài Đồng Giêsu. Khi vừa tròn đôi tám, chị Thánh tuy đã đạt được
ý nguyện là trở thành đan sĩ Cát Minh nhưng vẫn cứ khắc khoải tìm kiếm thánh ý
Thiên Chúa cho chính cuộc đời của chị. Chị đã vui mừng khôn xiết khi được ơn
khám ra ơn gọi đó:
“A! Con biết rồi, từ nay trong lòng Hội Thánh, con sẽ là tình yêu.” Kể từ giờ
phút đó, Théresè không ngừng dấn thân cho
tình yêu, sống vì tình yêu và hóa mình thành tình yêu đem lại niềm an ủi cho bất
cứ ai mà chị tiếp xúc. Món quà vô giá người nữ tu trẻ này để lại cho chúng ta
chính là linh đạo thơ ấu thiêng liêng của chị. Không chỉ biết rõ mà còn dấn
thân hết sức quyết liệt cho ơn gọi của mình, Chị Thánh chính là mẫu gương cụ thể
trình bày cho chúng ta biết thế nào là SỐNG VÌ ĐẠO: thể hiện tình yêu bằng những
điều gần gũi và dung dị nhất trong đời sống thường ngày của chúng ta.
Sống,
học tập và làm việc tại Rôma, anh chị em tu sĩ Việt nam trong suốt sáu thập kỷ
qua đã lãnh nhận biết bao ơn huệ Chúa ban qua Giáo Hội nói chung và Giáo Hội địa
phương nói riêng. Chính vì vậy, sẽ đẹp hơn rất nhiều khi chúng ta không những
nói lời tri ân mà còn hành động cách cụ thể để góp phần phát triển Hội Thánh tại
vùng đất này, nơi mà chúng ta đang sống và thụ ơn. Là dòng giống Lạc Hồng, là
con cháu các Thánh Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam, tu sĩ chúng ta thừa hưởng nhiều di
sản quý báu để đóng góp cho sự phồn vinh và phong phú của Giáo Đô Rôma. Một
trong những di sản ấy chính là tinh thần trẻ trung và truyền thống gắn kết chặt
chẽ vốn có của các gia đình Á Đông. Tinh thần trẻ trung thể hiện qua nhiệt huyết
dấn thân. Tinh thần gia đình thấm đượm trong tình liên đới hiệp thông không
phân biệt hội Dòng hay chức vị. Bảo tồn và phát huy được hai món quà thiêng
liêng ấy là chúng ta đã có thể hoàn thành sứ mạng là Môn Đệ Đức Kitô, làm chứng
cho Tin Mừng Cứu Độ, và giới thiệ gương mặt trẻ trung gần gũi của Hội Thánh cho
nhân loại hôm nay.
Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2018
Lạc Vào Thiên Cung
LẠC VÀO THIÊN CUNG
Mênh mông hồ nước trong xanh
Hàng trăm con suối trong lành về đây
Diệu huyền cảnh trí ngất ngây
Long lanh đáy nước vầng mây sắc trời.
Một đỉnh núi chọn nơi tỏ hiện
Mây kết thành vương miện lung linh
Thác ghềnh trắng xóa đẹp xinh
Trên cao có Mẹ Đồng Trinh rạng ngời!
Thánh Đa Minh vâng lời quỳ gối
Nhắc con hằng sám hối ăn năn
Vâng lời giữ các giới răn
Mân Côi sớm tối ngừa ngăn tội đời.
Mẹ xót thương đất trời chinh chiến
Trước muôn ngàn nguy biến diệt vong!
Tâm hồn đã mất trinh trong
Tội tràn thế giới, long đong hận thù!!!
Mẹ xóa tan mây mù u tối
Mong loài người tránh lối hiểm nguy!
Siêng năng lần chuỗi gẫm suy
Tựa bên lòng Chúa quyền uy trọn đời!
Tràn ánh sáng rạng ngời cảnh sắc
Trên mặt hồ như rắc ngàn sao
Nhũ vàng rực rỡ non cao
Ngất ngây hồn trí lạc vào Thiên Cung.
Con xin Mẹ và cùng các Thánh
Muôn chư thần lấp lánh vinh quang
Chữa lành những vết tan hoang
Ngày sau được thấy huy hoàng Tôn Nhan!
16/03/2018
Suối Ngàn
Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018
Mùa Thương Khó

MÙA THƯƠNG KHÓ
Cứ mỗi chiều trong màn sương chuông đổ
Mùi hoa xoan đưa phảng phất hiên nhà
Màu tim tím u buồn giữa tháng ba
Mùa thương khó nhớ đỉnh đồi xưa ấy.
Lời nguyện ngắm khiến lòng con run rẩy
Bởi tội mình, nên Chúa chết vì yêu
Cứu hồn con trong chiều tím tiêu điều
Máu loang tràn trên đồi cao hoang vắng.
Trời quê hương tháng ba, chiều trầm lặng
Đêm sương về leo lét những rặng tre
Ánh trăng khuya vàng vọt khuất sau hè
Tiếng chuông sầu, kinh vực sâu thương nhớ.
Mùa thương khó, trên đôi chân còn nhỏ
Theo bước cha mỗi buổi tới Thánh đường
Đắm say hồn trong cung ngắm sầu thương
Trên bàn thờ Chúa giang tay chịu chết.
Trong mọi sự, Người yêu con trên hết!
Hiến thân mình để cứu chuộc muôn dân
Chịu roi đòn vì thương xót tội nhân
Yêu đến cùng, chết khổ hình thập giá.
Ngày thứ bảy con qùy bên huyệt đá
Hôn chân Người, hôn dấu vết lỗ đinh
Mẹ sầu bi! Ôi Đức Nữ Đồng Trinh!
Mắt ngấn lệ trong tột cùng đau đớn!
Cứ mỗi khi thấy hoa xoan nở rộ
Tím một màu, ngan ngát một mùi hương
Đã mấy mùa trong tim vẫn còn vương
Bóng Thánh đường nhớ xưa cha nguyện ngắm.
Mùa Thương Khó mãi còn trong sâu thẳm
Theo chân người đi tới khắp muôn phương
Bóng thập giá nối kết lại tình thương Cậy trông
Người ban hồng ân cứu rỗi!
14/03/2018
Suối Ngàn
Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018
Gởi Lại Niềm Tin
GỞI LẠI NIỀM TIN
Trời quê hương đêm.ngóng trông chờ đợi
Đất từng giờ mong ấp ủ tình thương
Máy tạo hóa gieo bi khúc khôn lường
Ngày trở về miệng mỉm cười không nói.
Bước chân đi ánh mắt nhìn mái ngói
Những mũi hài dưới nắng sớm nghiêng nghiêng
In dấu son lịch sử mãi Thánh Thiêng
Cùng năm tháng đất mẹ còn thao thức.
Nguyện xin Chúa quan phòng luôn bổ sức
Cho mái nhà Giáo Hội mãi kiên trung
Vững một lòng khi sóng gió lao lung
Chắc tay chèo trước cuồng phong thử thách.
Kìa Thánh Giá! Lấp lánh như cẩm thạch
Vẽ một đường trời với đất thẳng ngay
Con Thiên Chúa mãi giang rộng cánh tay
Dùng cái chết làm tiền chuộc tội lỗi!
Bao yêu thương vẫn đang chờ đang đợi
Vâng ý Ngài con phó thác gửi trao
Từng hơi thở đến mạng sống là bao
Xin dâng hiến tất cả về Thiên Chúa.
Luôn son sắt chẳng khi nào tàn úa
Trên cánh đồng lúa vẫn trổ xanh tươi
Xin gởi trao tình mến đến muôn người
Mùa lại mùa vui tay liềm tay hái.
Hãy vui lên! Lau lệ sầu tê tái!
Nở môi cười vui muôn khúc hoan ca
Nắm tay nhau tạ Tình Chúa bao la
Cậy trông Người ơn Phục Sinh chiến thắng.
13/03/2018
Suối Ngàn
Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018
Con Luôn Thuộc Về Ngài
CON LUÔN THUỘC VỀ NGÀI
Người yêu con từ muôn kiếp trước
Cho núi đồi, nguồn nước bao la
Cho con đầy đủ mẹ cha
Cho con sống giữa mái nhà yêu thương.
Cho con đến mái trường đẹp nhất
Nở muôn hoa trên đất mẹ hiền
Đức tin tô thắm khắp miền
Cho con giòng suối triền miên dạt dào.
Khoác cho con long bào Vương Đế
Cho con nên Tư Tế của Ngài
Ơn trên Thánh ý an bài
Ví như biển rộng, sông dài, non cao.
Nhớ Can-vê máu đào in dấu
Chịu lưỡi đòng đâm thấu con tim
Con luôn cất bước đi tìm
Nhiều khi sóng dữ nhận chìm thân con.
Luôn trung tín sắt son gắn bó
Dẫu trăm ngàn khốn khó gian nan
Trong Ngài luôn có bình an
Tìm trong Thiên Chúa ngập tràn yêu thương.
Ngày Chúa đến, vui đường Thiên Quốc
Và con đây luôn thuộc về Ngài!
Ách Ngài êm ái đôi vai
Lòng luôn tha thiết khẩn nài hiến dâng.
Chúa cho con dự phần chung hưởng
Thánh Điện Ngài ban thưởng muôn ân
Con nên của lễ hiến dâng
Ngài thương đến kiếp phàm nhân mọn hèn.
09/03/2018
Suối Ngàn
Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017
Lời Kinh Mùa Thu
Mẹ ơi Mẹ! Con nghe mùa thu tới!
Giọt nắng vàng lấp lánh trên hàng cây
Chuỗi kinh Mân Côi, chiều đến dâng đầy
Trong mái nhà nương Tình Cha yêu dấu!
Bến bình yên muôn đời con neo đậu
Tháng năm dài thuyền vượt sóng lênh đênh
Qua vực sâu, qua thác lũ gập ghềnh
Nhờ nơi Mẹ! Đấng đầy tràn ơn phúc!
12/10/2017
Suối Ngàn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





