Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2017
Tiếng Gọi Làng Sông
Thôn Quảng Vân, năm một tám bốn mốt (1841)
Xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước, Qui Nhơn
Đấng sáng lập tiểu Chủng Viện Làng Sông
Đức Giám Mục Stêphano Cuénot Thể.
Nhờ ân đức, công lao như trời bể
Chúa nhậm lời! Người đã hứa thưởng ban!
Sai muôn dân đi khắp chốn gian trần
Loan Tin Mừng cho muôn muôn dân nước.
Đáp tiếng gọi “Làng Sông” muôn kiếp trước
Vì yêu Người, con quyết chí hiến thân
Lớp lớp đàn con khắp chốn xa gần
Đã từ nơi này hăng say dấn bước.
Đến hôm nay giữa đất trời non nước
Nhờ cội nguồn đã bám rễ ăn sâu
Tán sao xanh phủ bóng mát trên đầu
Vẫn rì rào reo vui trong gió mát.
Đây Làng Sông giữa trời cao bát ngát
Sáng niềm tin trên ánh mắt cha già
Tim ngập tràn nỗi thương nhớ bao la
Từng tên người tới quê hương chốn cũ.
Đêm mùa thu ngắm hàng cây ủ rũ
Trời động lòng trước giây phút chia tay
Từng giọt mưa như nỗi nhớ dâng đầy
Thấm trong hồn đất Làng Sông buổi sớm.
Trên bia đá khắc sâu vào nỗi nhớ
Công ơn Người con chẳng dám lãng quên
Chúng con về đây ngàn hướng trăm miền
Cùng hát mừng, chung lời ca tụng Chúa.
07/10/2017
Suối Ngàn
Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017
Biển Trời Ngàn Năm
Em như mặt biển mùa thu
Ru hoài ca dao thương nhớ
Mênh mông nỗi niềm tâm sự
Mơn man con sóng xô bờ.
Bình minh tỉnh giấc đợi chờ
Gieo ngàn tin vui lấp lánh
Ngàn năm ta còn duyên nợ
Sáng ngời đôi mắt long lanh.
Khi vui sóng biếc trong xanh
Khi buồn thu sang tim tím
Khi ru ngọn gió trong lành
Như làn môi xinh chúm chím.
Thu sang kéo sầu bịn rịn
Nghe trong sâu lắng vô bờ
Bên nhau ngàn đời thiên định
Biển trời mãi mãi nên thơ.
05/10/2017
Suối Ngàn
Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017
Con Mơ Gặp Mẹ
Con mơ thấy tà áo Mẹ
Lung linh giữa đám mây trời
Trong đêm sương gieo nhè nhẹ
Chúa con tay ấm Mẹ bồng.
Ngát hương vạn đóa hoa hồng
Bay theo mây trời lộng gió
An vui tràn ngập cõi lòng
Mẹ về mang bao thương nhớ.
Lắng nghe gian trần nức nở
Trong cơn nguy biến u sầu
Trên môi lời Mẹ nhắc nhở
Mân Côi sớm tối nguyện cầu.
Giật mình tỉnh giấc canh thâu
Dõi theo quê trời rực sáng
Mẹ bao ân phúc nhiệm mầu
Niềm tin đi cùng năm tháng.
25/9/2017
Suối Ngàn
Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017
Viết Về Yêu Thương
“Đôi Dép Mòn” năm tháng trôi
“Con Tim Chân Thật”, “Em,Tôi và Tình”
“Cô Hoa Mai” thật đẹp xinh
"Nắng Yêu Thương" đẹp lung linh giữa trời.
Ngọt sao, "Chuyện Củ Cải Đường"
"Về Đây Với Những Yêu Thương Hằng Ngày"
"Tết Của Tình Yêu" sum vầy
"Mình Đi Tu Nhé" tràn đầy ơn Cha.
****
"Đi Qua Miền Bão" nát tan
"Giêsu và Mẹ" bình an độ trì
"Lời Thề Đính Ước" gẫm suy
"Công Cha Nghĩa Mẹ" tạc ghi trọn đời
Con "Đi Tìm Chúa” cao vời
Đời như "Quán Trọ" tả tơi ngậm ngùi
Hãy “Bước Đi Trong Niềm Vui”
Dù cho mưa gió sụt sùi trên vai
Nếu “Bỏ Ngài Con Theo Ai”?
“Ngọn Đèn Chầu", những đêm dài Chúa ơi!
****
"Chung Một Tình Yêu" muôn nơi
"Thuộc Về Người Nghèo" giữa đời tân toan
"Gia Đình Hạnh Phúc" hân hoan
"Viết Cho Ngày Chị Sinh Ra "Hai Lần"
"Trái Tim Yêu Thương" thật gần
Nhờ ơn Thiên Chúa muôn phần an vui!
16/9/2017
Suối Ngàn
Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017
Về Qui Nhơn
Nắng Qui Nhơn ấm áp đầy nỗi nhớ
Sóng chiều hôm vẫn dào dạt trong lòng
Biển Qui Hòa còn mãi mãi sạch trong
Bên Ghềnh Ráng hương trầm dâng nghi ngút.
Mộ phần ghi tên anh Nguyễn Trọng Trí
Bổn mạng anh Phê-rô Phan-xi-cô
Hàn Mặc Tử danh thi nhân muôn đời
Đêm trăng tà vẫn soi về dốc đá.
Về Qui Nhơn những con người muôn ngả
Bước hành trình trên Nước Việt yêu thương!
Đến nơi đây từ muôn vạn nẻo đường
Chung tấm lòng trong nhà Cha yêu dấu!
Thuyền lênh đênh tìm bến bờ neo đậu
Qua sóng đời đưa rước khách sang sông,
Bút chưa yên! Mực lấp lánh từng giòng!
Tìm Nước Trời qua lời thơ nét chữ.
Lấy Đạo Chúa soi hành trình lữ thứ
Dùng tin yêu can đảm bước trên đường
Gương chính nhân đầy khiêm hạ, khiêm nhường
Đến muôn đời mãi lưu danh hiển hách!
Bước thăng trầm băng qua miền đất lạnh
Vượt thác ghềnh qua thung lũng gian nan
Gò Bồi, Gò Thị tiếng mãi còn vang
Nước Mặn, Làng Sông lưu truyền sử sách!
04/09/2017
Suối Ngàn
Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017
Chính Nhờ Ngài
Những tháng ngày được gần bên Chúa
Như thuyền trôi êm trên những giấc mơ
Sáng sớm chiều hôm con đến tôn thờ
Lời nguyện cầu xin dâng Ngài tất cả.
Những tháng ngày giữa cuộc đời chao đảo
Như con thuyền lạc bến bị bỏ rơi
Mối tình son trong tim đã cạn rồi
Bủa vây mình một màu đen tăm tối!
Có những ngày mọi vật như biến đổi
Đất cũng cằn như sa mạc hoang vu
Giam hãm tâm can giữa chốn ba thù
Lúc bình minh, khi mặt trời xuống núi.
Chính lúc ấy! Chúa đau thương buồn tủi!
Hằng dõi theo chân lạc bước dại khờ
Khi thử thách mà lòng ra hững hờ
Ngã tay chèo trước sóng to gió lớn.
Con thầm trách! Ngài sao không mau tới!
Đỡ nâng con trong vực thẳm u sầu.
Ngài độ lượng nhưng con có ngờ đâu
Như mặt trời vẫn bừng lên buổi sớm.
Những giọt sương đón bình minh ngày mới
Nghe líu lo chim đang hót trên cành
Làn mây hồng trôi giữa bầu trời xanh
Muôn hoa trái vẫn bốn mùa tươi tốt.
Tình thương Chúa như mưa trời không ngớt
Như nắng mai sưởi ấm trên ruộng đồng
Trái tim yêu luôn thắm giọt máu hồng
Hằng ấp ủ vỗ về con sớm tối.
Người dẫn con vượt qua ngàn tăm tối
Để mỗi ngày chiêm ngắm ánh bình minh
Chợt nhận ra yếu đuối nơi phận mình
Chính nhờ Ngài, trong Ngài là tất cả!
06/9/2017
Suối Ngàn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






